Học vẽ màu nước thật vui! Thể lệ nộp bài để nhận quà <3

Làm đủ các bài tập của series Dạy Nhau Màu Nước và nhận quà từ Cam Anh Ng Illustration!

Bài tập cuối, đồng thời cũng là cuộc thi tô màu của tháng 4 đang diễn ra tại ĐÂY!

Thể lệ nộp bài tập của khoá màu nước:

1/ Làm đủ bài tập của TẤT CẢ các video trong series Dạy Nhau Màu Nước.

Bài tập được đưa ra trong các video dạy kỹ thuật màu nước.

2/ Gửi 1 mail duy nhất, tổng hợp các bài tập dưới dạng file ảnh (jpg / png/ pdf) qua mail: minhhoakechuyen@gmail.com

Hình ảnh phải được chụp rõ ràng, không tối – mờ – nhoè.

3/ Các file ảnh được đặt tên rõ ràng theo quy tắc: tên bài_số thứ tự (ví dụ: wetinwet_01, wetinwet_02,…)

Vd từ ảnh trên: drybrush_01 và gradient_01 (hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ)

Số thứ tự dựa trên lượng bài tập được giao, hoặc lượng bài tập bạn làm.

Việc đánh dấu thứ tự sẽ giúp cho Cẩm Anh dễ đánh giá bài tập của bạn. (Vd: trong video được giao 3 bài thì ta đánh số 01, 02, 03; trường hợp chỉ có 3 bài nhưng bạn làm tới vài lần thì đánh số 01, 02, 03, 04, 05, 06,…)

Vd từ ảnh trên: brush_01 và brush_02. Nếu bạn làm nhiều hơn thì ta sẽ có thêm brush_03, brush_04,…
(hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ)

Tên bài được đặt theo tên kỹ thuật:

  • brush
  • wetinwet
  • glazing
  • gradient
  • texture
  • drybrush
  • final

Nếu gặp khó khăn trong việc đặt tên file, bạn có thể ghi tên bài vào bài tập, vẫn như nguyên tắc ở trên.

Vd từ ảnh trên: Đề tên trong bài tập rõ ràng và dễ nhìn (hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ)

4/ Tiêu đề email: Bài Tập Dạy Nhau Màu Nước – Tên bạn (vd: Bài Tập Dạy Nhau Màu Nước – Cẩm Anh)

5/ Bạn nên viết đôi dòng chia sẻ về quá trình học vẽ và trải nghiệm học vẽ màu nước với series này trong email gửi bài tập ^^

6/ Bạn sẽ chỉ nhận được email phản hồi nếu đã thực hiện đúng thể lệ nộp bài, vì thế hay đọc và kiểm tra kỹ trước khi gửi nhé. Trong trường hợp bạn đã check kỹ và không thấy lỗi sai nào mà vẫn không nhận được phản hồi, xin hãy viết mail cho Cẩm Anh. Tiêu đề: RECHECK – Bài Tập Dạy Nhau Màu Nước – Tên bạn

6/ Thời hạn nộp bài: Từ 24/4/2020 đến hết tháng 6/2020.

7/ Quà tặng: Mình sẽ tặng bộ postcard gồm 6 mẫu cho các bạn gửi bài thành công

Bộ postcard đến từ Cam Anh Ng Illustration ^^

*CHÚ Ý:

  • Đọc kĩ thể lệ của chương trình và gửi bài đúng thể lệ
  • Các bạn gửi bài đúng sẽ được công bố trên FB, Insta và Youtube của Cam Anh Ng Illustration. Cẩm Anh sẽ liên hệ với các bạn để xác nhận địa chỉ nhận quà. Địa chỉ và sdt liên hệ cần được các bạn đảm bảo chính xác để tránh trường hợp bị thất lạc.
  • Mọi bài tập phải được vẽ bởi chính thí sinh, không nhận sự giúp đỡ của người khác.
  • Cẩm Anh sẽ không chịu trách nhiệm với những bài gửi không hợp lệ do chưa đọc kĩ thể lệ tham gia.
  • Do số lượng quà có hạn, mình sẽ tặng bộ postcard cho tới khi hết. Các bạn gửi bài sau đó có thể nhận được quà dạng khác (chưa xác định).
Một vài chia sẻ về quá trình làm series Dạy Nhau Màu Nước

Mình chúc các bạn vẽ thật vui, luôn yêu vẽ và hãy truyền cảm hứng đam mê của chính bạn cho những người khác nữa nhé!

Hi vọng sớm nhận được bài tập và chia sẻ của các bạn!

Cẩm Anh.

Tranh tô màu: Mùa Xuân

Tham gia cuộc thi tô màu tháng Tư để có cơ hội sở hữu Mini Canvas được làm bằng tay bởi Cam Anh Ng Illustration!

Bản nét của tranh “Mùa Xuân”
Download file ảnh này bằng cách ấn chuột phải, chọn Save As/ Save Image As…

Thể lệ của cuộc thi tô màu:

1/ Like và share post thông báo cuộc thi trên Fb page Cam Anh Ng Illustration và để ở chế độ Công khai/ Public.

2/ Tải bản nét của tranh “Mùa Xuân”

3/ Tô màu tranh này bằng mọi chất liệu bạn muốn (màu nước, digital, màu sáp,….).

Mỗi bạn chỉ nộp 1 bài dự thi.

4/ Chia sẻ tranh bạn đã tô trên Facebook hoặc Instagram, với hashtag #camanhcolors

tag insta hoặc fb page của Cẩm Anh vào để mình biết và check nhé.

Fb: CamAnh Ng Illustration;

Insta: @camanhng_illustration

5/ Thời hạn của cuộc thi: Từ 23/4/2020 đến hết ngày 30/4/2020

6/ Giải thưởng: Mình sẽ trao giải cho 4 bài thi xuất sắc và sáng tạo nhất. Mỗi bạn sẽ nhận được một Mini Canvas do mình tự vẽ (các mẫu được trao ngẫu nhiên cho 4 bạn)

Giải thưởng của cuộc thi có nam châm đằng sau để dán lên tủ lạnh đó ^^

*CHÚ Ý:

  • Đọc kĩ thể lệ của cuộc thi và up bài đúng thời hạn.
  • Người thắng cuộc sẽ được công bố trên FB, Insta và Youtube của Cam Anh Ng Illustration. Cẩm Anh sẽ liên hệ với các bạn để xác nhận địa chỉ nhận quà. Địa chỉ và sdt liên hệ cần được các bạn đảm bảo chính xác để tránh trường hợp bị thất lạc.
  • Mọi bài thi phải được tô bởi chính thí sinh, không nhận sự giúp đỡ của người khác.
  • Cẩm Anh sẽ không chịu trách nhiệm với những bài thi không hợp lệ do chưa đọc kĩ thể lệ tham gia.
Mình cũng tô tranh này rất vui. Full process sẽ được upload trên Youtube Chanel của mình nha ^^

Tháng 4 sắp qua, mùa xuân cũng rục rịch đổi trao lại ví trí của mình cho mùa hè. Tháng 4 cũng là tháng đánh dấu chúng mình trải qua một quãng thời gian ở nhà khá dài, chưa từng có trong lịch sử.

Đối với mình, đây là quãng thời gian đầy ý nghĩa. Bởi mình đã hoàn thành series dạy màu nước online đầu tiên Dạy Nhau Màu Nước

Mục đích ban đầu của series này là cung cấp những kiến thức cơ bản nhất về màu nước, cho các bạn đã và đang ủng hộ mình. Nhớ lại khi mình còn nhỏ – việc tìm kiếm thông tin còn khá khó khăn, mình lại càng muốn giúp các bạn phần nào trên chặng đường học vẽ đòi hỏi nhiều kiên trì này. Nếu chặng đường ấy nhiều sỏi đá và khó đi, hi vọng series này của mình cũng giống như đôi dép vải. Dù nó mỏng và nhỏ, cũng giúp các bạn có thêm động lực để bước tiếp.

Và rồi càng làm, mình lại càng thấy series này không chỉ có ích cho các bạn. Nó có ích cho mình rất nhiều. Mình phải tìm hiểu lại nhiều kiến thức mà đã ăn sâu vào như bản năng. Tìm cách diễn giải nó ra sao cho dễ hiểu mà không nặng nề. Lên kế hoạch cho các video và tìm thời gian để làm chúng giữa những lịch trình công việc khác (mình vẫn vẽ để kiếm sống – các bạn biết đấy). Tất cả những điều ban đầu tưởng chừng là áp lực, nay trở thành một khoá rèn luyện sức bền, tính kỉ luật và bất ngờ nhất là: nó còn giúp mình luôn cảm thấy hào hứng trong công việc.

Việc chat chit với các bạn vào mỗi buổi sáng trước khi video bài học lên sóng cũng là một niềm vui, mà mình sẽ nhớ khi series này kết thúc. Được các bạn đón nhận, chính là động lực để mình thức dậy thật sớm, lên kịch bản, sắp xếp các cảnh quay và cố gắng hết mình để chủ đề tiếp theo được up lên.

Tranh “Mùa Xuân” cũng là bài tập của các bạn đã theo dõi và học theo series này. Các bạn hoàn toàn có thể vừa tham gia cuộc thi tô màu, vừa tham gia nộp đủ bài tập để nhận thêm quà từ Cẩm Anh nhé! Món quà từ việc nộp đủ bài tập và đúng quy định sẽ mang tính chất cổ vũ và cảm ơn các bạn đã theo dõi Dạy Nhau Màu Nước. Dù chất lượng bài tập có như thế nào, nhưng cuối cùng, người được học là người có lợi nhất! Hì hì. Và mình tin chắc các bạn đã học đều sẽ cảm thấy lên tay đáng kể sau dịp này.

Mình chúc các bạn vẽ thật vui, luôn yêu vẽ và hãy truyền cảm hứng đam mê của chính bạn cho những người khác nữa nhé!

Hi vọng sớm nhận được bài dự thi của các bạn!

Cẩm Anh.

Vẽ KHÔ với màu NƯỚC??? | Dry Brushing Technique

Hôm nay chúng ta sẽ học về kỹ thuật vẽ khô Dry brush!

Tại sao sử dụng màu nước mà lại là vẽ khô nhỉ?? Đó là vì kỹ thuật này được sử dụng để tạo chất liệu, ở những chỗ mà ta khó có thể dùng các kỹ thuật nhiều nước như chồng màu hoặc wet in wet.

Kỹ thuật này đòi hỏi sự quen tay, nghĩa là luyện tập nhiều để có thể cho ra một chất liệu tự nhiên với đầu bút. Tuy nhiên mình chắc chắn đây là một kỹ thuật hữu dụng tuyệt vời và rất đáng bỏ thời gian ra luyện tập.

Để demo kỹ thuật này hôm nay, mình sẽ vẽ các nhân vật của mình: đó là cò, bé heo và chuột

Để giúp mọi người thực hành hiệu quả, đây là bản nét của các nhân vật này. Mọi người có thể tập tô như một dạng bài để luyện nhé ^^

Download file ảnh này bằng cách ấn chuột phải, chọn Save As/ Save Image As…

Để làm quen với kĩ thuật này ta cần luyện nhiều hơn các kĩ thuật khác và nó cũng đòi hỏi sự kiên nhẫn mỗi lần thực hành. Bạn cần phải luyện đủ để có cảm giác màu ở trên bút đã đủ khô chưa? Hoặc các lớp lông đã tách ra đủ chưa? Dù vậy, kết quả đạt được từ kĩ thuật này sẽ đưa bức tranh và các nhân vật lên một mức độ hoàn thiện đáng kể đấy! Vậy nên hãy luyện tập chăm chỉ nhé.

Chúc mọi người vẽ thật vui và thoải mái, hẹn gặp lại ở bài sau!

2 cách tạo chất liệu siêu đơn giản với màu nước | Dabbing out & Dropping in color

Ngày hôm nay, chúng ta sẽ học cùng lúc hai kỹ thuật, nhưng chúng đều rất dễ làm và đều được sử dụng để tạo chất liệu khi vẽ. Đó là hai kỹ thuật: sử dụng giấy ăn (dabbing out color) và thả màu (dropping in color).

Để tạo chất liệu trong màu nước thì có rất nhiều cách khác nhau, sử dụng nhiều loại công cụ hỗ trợ và cho ra các kết quả kì ảo thú vị. Nhưng ở mức độ cơ bản nhất và chỉ cần dùng các công cụ có sẵn ngay trên bàn, thì mình thấy hai kỹ thuật này khá phù hợp với những bạn mới bắt đầu. Và trên thực tế khi vẽ minh hoạ, mình cũng chỉ hay sử dụng hai cách này mà thôi.

Cùng học cách sử dụng hai kỹ thuật này nhé:

Trước khi tạo chất liệu thì ta nên ôn lại hai bài Wet in WetGlazing để đạt được hiệu quả tối ưu!

Để giúp mọi người thực hành hiệu quả, đây là bản nét của bức tranh hoa mình vẽ trong video. Mọi người có thể tập tô như một dạng bài để luyện nhé ^^

Download file ảnh này bằng cách ấn chuột phải, chọn Save As/ Save Image As…

Một số lưu ý cho mọi người khi sử dụng 2 kỹ thuật này đó là:

1/ Tính toán các bước trước khi vẽ

2/ Sử dụng giấy ăn sạch khi lấy màu khỏi tranh để tránh bị bẩn/ hỏng tranh.

3/ Lấy màu bằng giấy ăn một cách nhẹ nhàng và có tính toán, nếu dặm quá mạnh tay bạn sẽ nhấc luôn lớp màu vừa mới tô lên đó.

4/ Điều quan trọng nhất đó là: thử nghiệm thử nghiệm thử nghiệm! Ta không dễ dàng thành công trong chỉ một vài lần vẽ, kể cả các hoạ sĩ nổi tiếng cũng vậy thôi. Vì vậy hãy luyện tập thật nhiều nhé!

Chúc mọi người vẽ thật vui và thoải mái, hẹn gặp lại ở bài sau!

Vẽ Báo và Gà với kỹ thuật GLAZING | Watercolor Glazing and Layering

Vậy là series Dạy Nhau Màu Nước của mình trên Youtube đã đến bài thứ 5 rồi! Mình đã nói về các kiểu nét cơ bản, và cách kiểm soát nước với kĩ thuật Wet In Wet. Không biết mọi người đã thành thục với hoạ cụ của mình và làm bài tập về nhà chưa nhỉ? Hôm nay chúng ta sẽ học thêm một kỹ thuật tiếp theo, cực kì hữu dụng để các bạn có thể hoàn thiện tranh màu nước. Đó chính là kỹ thuật chồng lớp: Glazing!

Vậy kỹ thuật này cụ thể như thế nào và nó có tác dụng gì? Toàn bộ đã nằm trong bài học mình nói ở đây:

Để giúp mọi người thực hành hiệu quả, đây là bản nét của gà và báo, nếu mọi người muốn vẽ theo mình nhé ^^

Download file ảnh này bằng cách ấn chuột phải, chọn Save As/ Save Image As…

Một số lưu ý cho mọi người khi sử dụng kỹ thuật này đó là:

1/ Luôn vẽ từ màu sáng đến màu tối: Hãy tính toán trước các lớp màu bạn định vẽ. Và nhớ chừa sáng khi lên khối để tạo ra hiệu quả về ánh sáng nhé.

2/ Sử dụng các màu ”trong” chứ không phải màu ”đục”. Với các hãng màu chuẩn như Holbein, Mijello hay W&N thì sẽ luôn có ký hiệu mô tả tính chất màu Trong hay Đục trên tuýp màu. Màu trong sẽ đem lại hiệu quả cao cho kỹ thuật này, đó chính là vì sao mình luôn khuyên mng dùng màu chất lượng cao, các bạn sẽ thấy được hiệu quả rõ rệt của kỹ thuật màu nước khi sd những màu này.

3/ Kiểm soát lượng nước và đưa bút nhẹ nhàng: nếu không nhiều khả năng bạn sẽ nhấc luôn lớp màu trước đó lên đấy

4/ Điều quan trọng nhất đó là: thử nghiệm thử nghiệm thử nghiệm! Ta không dễ dàng thành công trong chỉ một vài lần vẽ, kể cả các hoạ sĩ nổi tiếng cũng vậy thôi. Vì vậy hãy luyện tập thật nhiều nhé!

Chúc mọi người vẽ thật vui và thoải mái, hẹn gặp lại ở bài sau!

“Một ngày nào đó, những bức tranh sẽ đưa mình thoát ra khỏi đây!”

Nghe ghê gớm nhỉ.

Đó là một trong những caption mình viết trên Instagram vào khoảng năm 2015, khi mình đang ngồi bên bàn vẽ, cố gắng hoàn thiện một project truyện tranh. Mình còn nhớ khi đó mình vẫn còn làm việc với chiếc bàn kính – mà mình không tìm ra tư thế ngồi thoải mái nào với nó, vẫn còn đang nhận việc trên một số trang nước ngoài. Khoảng thời gian mà chỉ có tiền chứ không có niềm vui. Khi đó, mặc dù được khách khen hết lời, chẳng có phàn nàn gì mấy cả, nhưng tâm trạng chung của mình mỗi ngày là: bất mãn với cuộc đời, ha ha. Vậy nên mình đã chán ghét nơi mình đang sống, chán ghét công việc mình đang làm. Mình cũng không hiểu ngoài kiếm tiền và tiết kiệm tiền ra thì mình vẽ để làm gì. Và mình thốt lên:

“Một ngày nào đó, những bức tranh sẽ đưa mình thoát ra khỏi đây!”

Giai đoạn đấy chán lắm, đơ đơ như thế này này!
Photo by: anh Minh Hoàng Dương

Mình đã hi vọng là những bức tranh của mình sẽ đưa mình đến một vị trí nào đó tốt hơn “mình” ở thời điểm đó. Và mình cặm cụi làm.

Sau gần 5 năm nhìn lại, giờ mình đã có thể khẳng định rằng, đúng là những bức tranh đã đưa mình đi khỏi studio bé nhỏ. Nhưng không phải đi thật xa thật xa về mặt địa lí (như mình đã từng tưởng tượng), mà là đi thật sâu vào trong tâm hồn mình, đi thật xa về mặt kiến thức. Bởi trong ba ngày vừa qua, những công việc mình từng làm, đã dẫn mình đến một workshop tuyệt vời, chỉ cách Hà Nội gần 80km. Ở nơi đó, mình đã gặp những anh chị, cô chú vô cùng hiểu biết và dày dạn kinh nghiệm cuộc đời hơn mình rất nhiều. Được cùng suy nghĩ, sáng tạo với họ, mình thấy cần phải cảm ơn những sản phẩm be bé mình từng làm và cảm ơn những anh chị đã cho mình cơ hội để tạo ra chúng. Những thứ mà hồi bắt đầu, mình chỉ nghĩ rằng làm vì niềm vui và đam mê thôi.

Cảm ơn tui bây đã đưa tao đến…
…đây!

Cuộc trò chuyện với những người mới quen đã đưa mình nhớ lại về lí do ban đầu mình tham gia vẽ với Tổ Chức Động Vật Châu Á. Lí do cụ thể là gì nhỉ? Mình không thể nhớ rõ. Liệu có phải do “Brother Bear” là phim hoạt hình yêu thích nhất của mình, vậy nên mình lại càng có tình cảm với các chú gấu ở Việt Nam không? Hay chỉ đơn thuần là hoàn cảnh đưa đẩy thôi? Tóm lại mình cũng chẳng nghĩ ra được lí do cụ thể mà mình vẽ gấu mấy năm vừa rồi, chỉ biết là cứ vẽ gấu là vui vẻ. Mình biết rằng khi mình vẽ cho Tổ Chức Động Vật Châu Á, bằng một cách nào đó, sẽ có thêm người biết về gấu, và từ đó một chú gấu sẽ có được cuộc sống hạnh phúc.

Các anh chị từ khắp nơi trên thế giới cũng có những lí do riêng để gắn bó với những cục bông đen khổng lồ này. Và dù là lí do nhỏ hay to, chúng cũng đã dẫn tất cả mọi người đến một hành trình dài, ngắn thì vài năm, dài thì 10 năm hay từ những ngày đầu hoạt động, tính đến giờ là 21 năm của tổ chức.

Thảo luận vui vẻ và hú hét nhiệt tình. Photo by: anh Minh Hoàng Dương

Trải nghiệm tham gia workshop với các anh chị nước ngoài cũng thật mới lạ đối với mình. Quan điểm chung trong workshop là: càng nhiều càng ít. Dù ý tưởng của bạn có ngốc xít đến đâu, có chả liên quan đến thế nào, thì miễn là bạn đóng góp vào một cách nhiệt tình, thì chẳng sao cả. Một ai đó, với tư duy khác hẳn, từ một văn hoá khác, có thể lắm sẽ bắt được ý tưởng đó và chúng ta cùng nhau xào xáo lại thành một chiến dịch có ý nghĩa. Thế là trong hai ngày liên tục, từ 9 giờ sáng đến 6 giờ tối, chúng mình làm việc không ngừng để đưa ra hết ý tưởng này đến ý tưởng khác. Từ bánh “Bear-ger King” nhắm đến những người ăn chay, cho đến “Black is the new Black” nhắm đến các bạn yêu thời trang :)) Tóm lại là brainstorm dữ dội ><

Gặp những người mới, những người siêu giỏi và siêu sáng tạo, nhất là lại còn được về với rừng Tam Đảo đã tiếp thêm cho mình một nguồn năng lượng dồi dào. Hi vọng trong năm tới, với nhiều bộ não tâm huyết cộng lại, Tổ Chức Động Vật Châu Á sẽ có nhiều chiến dịch lớn mà mình có thể góp sức vào với các anh chị.

À! Nếu bạn đọc được đến đây thì …cảm ơn nhé! Lí do mà mình viết bài này không chỉ là để khoe về chuyến đi mà còn là để nói rằng: Chúng mình sẽ không biết những bức tranh có thể đưa mình tới đâu, thật sự là không thể biết được. Có những tranh vẽ cặm cụi cũng chẳng đưa ta đến đâu cả, những có những tranh lại đưa ta đi “xa thật xa” lắm. Vậy nên hãy cứ vẽ bằng tất cả tình yêu với cây bút và tâm huyết của tuổi trẻ, đừng nản lòng. Một ngày nào đó, bạn sẽ được tiếp thêm sức mạnh bằng cách này hay cách khác.

Pin đã được nạp đầy! Chuẩn bị khởi động lại và tăng tốc thôi!

The Story Playshop 10/2019 – Tam Đảo Rescue Bear Sanctuary
Photo by: anh Minh Hoàng Dương

Tháng 7 – 2019 : Gặp gỡ

Mình đã bỏ qua chiếc blog tháng sáu bởi nó cũng chẳng có gì nổi bật. Hình như mình đã dành toàn bộ tháng này để tiếp tục gắng sức tổ chức cuộc sống. Có lẽ rằng tháng sáu, tuy chật vật, cũng đã hoàn thành nghĩa vụ của nó, bởi tháng bảy của mình đến rất nhẹ nhàng và vui vẻ.

Tháng bảy có gì nhỉ? Mình nhận được một lời mời làm talkshow, dù cuối cùng nó cũng không thành. Nhưng lúc mới được mời, mình khá hào hứng. Bởi khi bắt đầu chia sẻ nhiều trên mạng xã hội, mình đôi lúc có tưởng tượng một ngày mình sẽ có một cái talk. Trong tưởng tượng, mình kể câu chuyện của mình (nếu mình có thể kể lại, hẳn đã có một thành công nhất định nào đó đã xảy ra) và bên dưới, mọi người đang chăm chú lắng nghe. Rồi mọi người vỗ tay vì mình kể chuyện vui quá…ha ha. Quả là tưởng tượng, cũng khá thú vị phải không nào.

Vẽ nón cho chị Yến. Mình đã bay bay với ý tưởng về Talkshow như cái nem kia.

Và khi có người đề xuất với mình về một talkshow, mình chỉ cảm thấy: À…nó đến sớm hơn mình tưởng. Mình biết rằng mình cũng chưa hẳn có thành công gì, nên mình chỉ vui vì nó đã đến sớm thôi. Nên khi lời mời đó tự nhiên không thành, mình cũng khá hụt hẫng (tưởng tượng bị nổ bụp như một chiếc bong bóng).

Chưa hụt được bao lâu thì mình lại có thêm những lời động viên và lời mời khác đến liền kề bên nhau. Chà, mình sẽ bình tĩnh tiếp tục làm tốt những việc mình có thể dù cái talkshow nọ có đến hay là không đi chăng nữa.

Mình vẫn rất vui vì chỉ thông qua cụm từ “talkshow”, mình đã kết nối một chút đến một số nghệ sĩ khác và nhận được sự ủng hộ từ phía họ.

Một sự ủng hộ to lớn khác đã đến vào những ngày giữa tháng bảy, đó là từ em Vy ở Sài Gòn. Mình chưa bao giờ nghĩ mình lại có được sự ủng hộ nhiệt huyết đến như thế từ một em nhỏ mình chưa gặp bao giờ. Đọc thư của em, biết được những gì mình làm cũng đem lại được gì đó cho người khác, mình thực sự cảm thấy sung sướng. Cách đó vài hôm, ngồi bên Hồ Tây gió lộng, mình còn đang cố định hình lại mục đích của tất cả những gì mình đang làm. Lá thư của Vy đến thật đúng lúc và có ý nghĩa rất lớn. Chưa kể, Vy còn gửi một rổ quà, mỗi món quà là một chiếc note nho nhỏ.

Đúng vậy đó! Cái này làm mình nhớ đến truyện tranh Maruko, huyền thoại làm nên tuổi thơ của mình.

Tháng bảy nhẹ nhàng là vì công việc của mình khá êm xuôi. Dự án ở Hội An của mình đã bước vào giai đoạn chính: sản xuất. Và mọi thứ diễn ra rất đúng quy trình, với sự ủng hộ và tin tưởng từ phía khách hàng làm mình có động lực khá nhiều. Khi được tin tưởng thì ta càng nên cố gắng đúng không? Bởi ở những ngày đầu này, niềm tin là rất quan trọng. Hãy trân trọng tất cả những người đã đặt lòng tin vào ta ở thời điểm bắt đầu này nhé.

Ngoài ra thì mình cũng hoàn thành được một câu chuyện nhỏ, vài chiếc tranh trong kế hoạch, làm Vlog trở lại…nói chung là êm thấm hơn tháng trước.

Những ngày cuối cùng của tháng bảy, mình đi dự talkshow của Hino: “Grace Under Pleasure; Greed Under Pressure”, nằm trong chuỗi Minishow 01: Landing của Hanoi Indie Troup. Mình đã khá bất ngờ bởi Hino là một cô gái có nguồn năng lượng, mà mình cảm giác là, khá trái ngược với mình (ít nhất là thời điểm bây giờ). Nó không phải là một nguồn năng lượng trái cực, mâu thuẫn nhau, chỉ là một cái gì đó rất khác. Dù sao thì vì không làm được Vlog như mọi khi, mình đã chuyển sang vừa lắng nghe, vừa ghi chép lại những ý chính của buổi nói chuyện. Đúng là mỗi người lại có một câu chuyện “lịch sử hình thành” khác hẳn nhau. Ghi chép một hồi, mình nhận ra là Hino của tuổi 21 và mình của tuổi 26 đã có chung một điểm (dù nhận thức ở hai thời điểm khác nhau trong đời): đó là cảm thấy áp lực của những việc mình đang làm, đặt câu hỏi mình là ai? Và cuối cùng quyết định chọn sống khác đi. Và tất nhiên, cũng như Hino: “Literally, I can’t see shit ahead”, đó cũng là cảm giác của mình khi mình chọn đi con đường này, bây giờ vẫn vậy.

Dù có ra sao…cũng chẳng sao! Méo!

Lâu rồi mới gặp một người khác hẳn mình nhưng cũng có một chút gì đó giông giống mình. Hi vọng là chúng mình có duyên hợp tác. Tháng bảy gặp nhiều người mới với nhiều luồng năng lượng khác nhau quả là thú vị.

Lại tiếp tục đeo khiến giáp! Tháng tám, ta đến đây!

Chuyện vẽ máy – Digital Painting

Gần đây nhân dịp Tired City tổ chức thử thách Vẽ Cổ Tích, mình reup một số tranh minh hoạ truyện cổ tích vẽ cho tạp chí Heritage từ 2016-2018. Những hình minh hoạ trong khoảng thời gian này cũng đánh dấu bước chuyển đổi từ vẽ Digital sang vẽ màu nước của mình.

Một số bạn mong muốn mình làm tutorial vẽ Digital. Tuy nhiên thực sự kiến thức về vẽ Digital của mình chỉ đủ dùng thôi, không đủ để dạy cho ai vì hầu hết là tự học. Hơn nữa đã hơn một năm không còn vẽ với Wacom trên máy tính, giờ đây vẽ Digital và mình đã quá xa cách. Mình hầu như không còn cảm xúc với hình thức vẽ này nữa.

Mình không hề phủ nhận vẻ đẹp và sức mạnh của vẽ Digital bởi đây chính là công cụ đã cùng mình xây dựng sự nghiệp ở thời kì đầu. Nhưng xa mặt là cách lòng mà, đúng với tình người, cũng đúng với hoạ cụ.

Buổi đầu vẽ Digital của mình là từ cấp hai, khi mình mò mẫm vẽ bằng chuột với phần mềm Paint. Lúc đó là thời kì của giấc mơ trở thành Mangaka. Đến đại học, mình có chiếc Wacom Bamboo đầu tiên. Nhưng lúc có nó mình vẫn chưa biết khái niệm vẽ trên Photoshop là gì. Nhớ lại, khi ngắm nhìn những bức tranh của hoạ sĩ Shan Jiang (một người mình từng siêu hâm mộ trên mạng) mình đã không hiểu làm sao người ta có thể vẽ một cụm mây đẹp và ảo diệu đến thế .

POEM – Tranh của Shan Jiang

Lúc đó mình không có khái niệm về layer, cứ thắc mắc sao người ta vẽ kiểu gì trong vắt trong veo vậy. Cho đến khi thầy dạy vẽ Digital của mình, anh Duy, nói: “Dễ mà, có thể làm được trên Photoshop!” Một chân trời mới đã mở ra. Mình không thực sự nhớ rõ lí do tại sao biết đến lớp học của anh Duy. Chỉ nhớ là lúc đó mình đang học những năm cuối ở FPT Arena và phải học 3D để làm đồ án cuối kì: làm phim hoạt hình. Và để làm đc hoạt hình thì trước hết phải vẽ được chút ít concept và thiết kế nhân vật cho dự án. Vậy là mình được anh Duy chỉ và giao bài tập vẽ digital trên Photoshop. Những bức vẽ đầu tiên của mình có dạng như thế này:

Concept cho bài tập cuối kì ở trường – 2014

Kì cuối ở Arena mình vẽ được một ít concept, tuy nhiên chúng chẳng bao giờ trở thành nhân vật hoàn thiện bởi nhóm mình cãi nhau và dự án đổ bể. Dự án kết thúc, khi mông lung với cuộc đời, mình thử đi vẽ game. Lúc đó, phong cách của mình lại đổi thay và buộc phải thích nghi với môi trường làm việc.

Tuy nhiên mình sớm nhận ra game và mình là hai thứ hoàn toàn xa lạ và khác biệt. Chỉ sau 4 tháng, sự nghiệp vẽ game của mình kết thúc.

Mình nghĩ rằng đặc điểm nổi trội của vẽ Digital đó là nó cho phép mình biến đổi không ngừng, nhanh chóng học hỏi được nhiều thứ mới. Đối với mình ở thời điểm chẳng biết bản thân muốn gì và cũng có ít sự lựa chọn nghề nghiệp, kì cạch với Wacom và Photoshop có lẽ là lựa chọn khá phù hợp. Hai công cụ này đã đưa mình đến với bao nhiêu công việc khác nhau. Chúng an ủi, hỗ trợ và hoàn thiện phong cách của mình qua từng job. Vẽ sai hả, bình tĩnh, Ctrl + Z nào!

Nhưng dù có công nhận sự hữu dụng của vẽ digital, mình vẫn được đào tạo từ thuở ban đầu như một hoạ sĩ truyền thống. Nghĩa là từ bé thì vẽ bằng sáp màu, lớn hơn thì là bút chì – cục tẩy, khi luyện thi vào Đại Học thì dùng màu bột,…Tất cả đã trau rèn một thứ gọi là cảm giác của tay trên bề mặt giấy. Thứ cảm giác khó có thể thay thế được này đã buộc mình quay lại với vẽ truyền thống bằng một cách nào đó.

Mở đầu là với mực. Toàn bộ phần nét được vẽ trên giấy và phần màu được hoàn thiện với Photoshop. Và vì thế cách vẽ của mình ở thời điểm năm 2016, khi mình vẽ lần đầu tiên cho tạp chí Heritage, có thể gọi là Mix Media thì đúng hơn là vẽ Digital.

Mình khó có thể xác định lại được lí do mà cách vẽ của mình cứ thay đổi liên tục… Ở giai đoạn tiếp đến của sự nghiệp, mình thậm chí đẩy dần tỉ lệ vẽ tay lên, không chỉ dừng lại ở vẽ nét. Mình sẽ: vẽ sơ dạng tả hình khối và bóng trước bằng màu nước trên giấy, sau đó scan lên Photoshop để tiếp tục đẩy tranh sâu hơn.

Vọc ở bán đảo Sơn Trà – Màu nước và…Digital

Cái cảm giác thiếu vắng chất truyền thống trong tranh khiến mình khó chịu. Và cái cảm giác không đủ khả năng hay trình độ để vẽ y như truyền thống trên Photoshop còn khiến mình khó chịu hơn nữa. Sự bức bối này thúc đẩy mình phải tìm ra cách nào đó…khác.

Những nỗ lực của mình chấm dứt vào cuối năm 2017.

Mình quyết định sẽ hi sinh lợi thế được ấn Ctrl +Z, và quay lại hoàn toàn với phương pháp vẽ truyền thống, vốn nhiều thử thách nhưng dường như gần gũi hơn hẳn về mặt tâm hồn. Mình đã chia tay Digital một cách không hối tiếc dù nó có mang lại các tác phẩm thành công và được mọi người đón nhận khá nống nhiệt.

Ngẫm lại thì mình đã từ bỏ digital để đi theo tiếng gọi của trái tim phải không nhỉ? Vẽ trên máy – Digital painting, với Wacom + Photoshop là một loại hoạ cụ cực kì dễ học và tính ứng dụng cũng cực kì cao. Ở một số ngạch của nghề vẽ, bạn không thể không biết vẽ Digital. Vậy nên, phải nói sao nhỉ? Không biết vẽ Digital cũng hơi thiệt một tí.

Nhưng tất nhiên là, nếu bạn đã biết con tim mình đặt ở đâu, với một chiếc bút lông chẳng hạn, thì cũng chẳng sao cả.

Hãy đi theo tiếng gọi trái tim và vẽ hết sức mình. Bút chì hay Wacom, chúng chỉ là những loại công cụ khác nhau. Quan trọng chính là bản thân mình có đủ kiến thức căn bản về mỹ thuật để điều khiến chúng hay không mà thôi.

Nếu giỏi, thì vẽ bằng gì cũng được.

Hà Nội,

một ngày hè lúc 3h sáng.

Kẻ mộng mơ

Kính thưa các thầy cô giáo và các bạn sinh viên thân mến!

Bộ phim “Kẻ mộng mơ “ là thành quả của nhiều năm học tập trau dồi kiến thức. Tuy bộ phim chưa đạt được kết quả như những gì em mong đợi, nhưng em nhận thấy rằng quá trình làm ra bộ phim này mới là thành quả em nhận được. Đó là được trải nghiệm và ôn lại những những kiến thức mà các thầy cô đã dạy cho chúng em. Được làm việc với các anh, các chị, các cô chú đi trước để học hỏi thêm rất nhiều điều bổ ích.

Trải qua rất nhiều khó khăn trong việc làm phim để thấy rằng, làm một bộ phim hay không hề đơn giản. Cần nhiều hơn sự tôn trọng, sự nhiệt huyết, sự dũng cảm, tình yêu với nghề với đồng nghiệp, bạn bè, gia đình, và xã hội. Cần nhiều hơn sự quan tâm, tận tình , sự tin tưởng và giúp đỡ của của các thầy cô ,các thế hệ cha anh đi trước để chúng em có cơ hội được đóng góp nhiều điều giá trị tốt đẹp hơn trong tương lai.

Lời kết trong báo cáo tốt nghiệp của Lê Hồng Phương, tháng 6/2017
Phương khảo sát bối cạnh tại Tam Đảo

Nhân dịp phim ngắn “Kẻ Mộng Mơ” của bạn Phương vừa bất ngờ có thêm một giải thưởng nữa, mình muốn viết về trải nghiệm của bản thân mình trong quá trình làm phim ngắn thú vị này. Mùa thu năm 2016, mình gặp Phương lần đầu tiên ở lớp học Visual Comunication của chị Vũ Thu Hương. Qua lời kể của chị Hương và các bạn cùng lớp, mình biết được Phương là một người khá dị, trầm ngâm quá mức bình thường. Đó cũng chính là lí do mà mình tò mò về người bạn này, vì có thể nói, mình là thái cực ngược lại, khá thừa năng lượng.

Nhân có một ý tưởng để làm phim hoạt hình ngắn (ở thời điểm này mình mơ có thể làm được phim hoạt hình), mình chủ động inbox cho Phương để hỏi ý kiến của bạn ấy vì Phương học khoa quay phim ở trường Sân Khấu Điện Ảnh Hà Nội. Sau rất nhiều thời gian tranh luận qua lại, ý tưởng của mình chìm nghỉm. Lí do là vì Phương quá thẳng thắn khi đưa ra nhận xét khiến cho mình mất cả hứng để làm tiếp. Mình là kiểu người dễ cao trào cảm xúc và cũng dễ xịt cảm xúc nhanh không kém.

Trong thời điểm đó, Phương đang đau đầu chuẩn bị cho bài tốt nghiệp của bạn sau 7 năm mài đũng quần tại trường đại học. Mình còn nhớ trong một buổi cafe tối, bạn đã băn khoăn có nên làm tới cùng với bài tốt nghiệp hay không bởi làm phim tốn cực kì nhiều công sức và tiền bạc. Và mình, một con người rất nhiệt tình khi đụng đến vấn đề xui người khác “liều mạng”, đương nhiên sẽ hô lên quả quyết một câu đại loại như: “Làm chứ! Không sống hết mình thì sống để làm gì?” Tuy nhiên, nếu được quay lại thời gian, có lẽ mình sẽ nói giảm nói tránh hơn, bởi vì vào buổi tối hôm đó, mình vẫn chưa có một khái niệm gì về việc làm phim thực sự sẽ ra sao.

Điều mình rất ấn tượng ở Phương ở thời điểm đó là, mặc dù có vẻ ngoài quoắt queo và tính cách không thể “nhạt nhẽo” hơn trong mắt 90% số người tiếp xúc với bạn, Phương lại là một người có rất nhiều ý tưởng thú vị. Khi Phương nói với mình về việc có ý tưởng làm phim tốt nghiệp, mình không ngờ bạn sẽ gửi cho mình 7-8 cái kịch bản khác hoàn toàn nhau. Mỗi câu chuyện lại hết sức loằng ngoằng theo một cách riêng biệt. Một trong số đó là kịch bản “Kẻ mộng mơ” mà sau không biết bao nhiêu lần chỉnh sửa và cải thiện, cuối cùng đã được dựng thành phim ngắn tốt nghiệp, mang lại cho Phương hai giải thưởng trong khu vực.

Giải thưởng đầu tiên tại Bắc Kinh Trung Quốc
trong khuôn khổ Liên Hoan Phim các Trường Đại Học Châu Á
“Jury’s Special Mention Award” tháng 10/2018

Sau khi làm việc với nhau qua một số công việc nhỏ, Phương mời mình làm hoạ sĩ minh hoạ cho bài tốt nghiệp hết sức quan trọng này. Tò mò, mình đồng ý. Mình cũng muốn thử xem làm một phim ngắn chỉnh chu, kiểu dân chuyên ngành nó sẽ như thế nào. Hơn nữa, trong đội ngũ làm phim tốt nghiệp này còn có chị Hương – giáo viên của mình, một người mình rất ngưỡng mộ bởi kiến thức về hình ảnh của chị ấy. Nào, ta làm phim nào!

Đi khảo sát lần đầu trong rừng Cúc Phương – một trong hai bối cảnh chính của phim

Phim được chị Hương và Phương tính toán rất kỹ, mọi thứ đều phải chính xác về màu sắc, tỉ lệ, bố cục, vì thế công việc của mình cũng khá căng thẳng, thử thách. Mình sẽ vẽ minh hoạ tất cả các tranh có liên quan đến phim, được nhắc đến trong phim và vẽ concept để đội thi công (các bạn làm phim gọi là đội “thiết kế mỹ thuật”) có thể dựng thành bối cảnh quay được.

Tính toán màu của bối cảnh quay dưới sự chỉ đaọ của chị Hương và đạo diễn Phương
Cây cối mua về để trang trí bối cảnh

Mình còn nhớ sau khi vẽ hẳn ra concept xong xuôi rồi, mình phải chạy đôn chạy đáo đi tìm những đồ giống hệt như tính toán. Hồi đó kinh nghiệm thực tế của mình còn rất yếu. Mình không hiểu được sự khác nhau giữa đồ đạc tốt mình sử dụng trong nhà nó khác đồ đạc dùng để đi quay như thế nào. Vì không hiểu mục đích của các đồ đạo cụ này chỉ là để “lên hình”, mình đã tốn nhiều thời gian tìm kiếm và tốn nhiều tiền của Phương để mua nhiều thứ không cần thiết.

Ngoài việc thiết kế bối cảnh quay, mình còn kiêm luôn thiết kế một số đạo cụ đặc biệt. Bối cảnh phim đan xen giữa hiện đại và giả tưởng, nơi có tướng quân, có đaọ chích, có nhà vua,… Vì thế mình cần nghiên cứu lại lịch sử và cố tìm ra cách để chế tạo binh khí, vẽ phục trang để bạn của mình là Thuý Mèo (người phụ trách đồ diễn) có thể may được.

Thuý Mèo phải về làng nón để đặt riêng áo tơi và những chiếc nón có kích thước lớn. Để làm thanh kiếm cho nhân vật tướng quân, mình và Phương đi khắp nơi quanh Hà Nội để hỏi, rồi đi đến các làng nghề rèn dao kéo Đa Sĩ, làng nghề đúc đồng Đại Bái,…Nhưng chẳng nơi đâu nhận làm cả. Thậm chí mọi người còn cười nói là giờ ai làm mấy cái đấy nữa, người ta chỉ nhận làm các đơn hàng đồ thờ mà thôi. Thực ra cũng đúng, cuộc sống mà, tất cả mọi người đều phải làm cái gì mà họ có nuôi sống được bản thân và gia đình, hơi đâu mà làm mấy ý tưởng cỏn con của mấy đứa sinh viên.

Cuối cùng thật may mắn Phương tìm được anh Chế Thành, một chuyên gia chế tạo đạo cụ, anh nhận lời giúp chúng mình.

Trong công cuộc làm phim, mình đã lôi kéo rất nhiều bạn bè của mình tham gia vào trợ giúp và cả gia đình mình nữa. Nghĩ lại thì hầu như tất cả những ai thân thiết với mình đều có góp mặt một chút trong phim này. Mình nhớ cảnh các bạn mình hì hụi tô đạo cụ, cảnh bố và em mình đèo nhau đến hiện trường để mắc dàn bóng đèn lên cây cho mình. Và với cả Phương cũng thế. Phim ngắn, nhưng thời gian, công sức và tiền bạc mà Phương, gia đình, bạn bè đã bỏ ra không hề nhỏ. Mình nhớ rằng chúng mình đã buồn và thất vọng đến như thế nào khi phim ra đời không giống như ý muốn. Vì Phương đã bỏ ra rất nhiều nên kỳ vọng vào bộ phim cũng rất cao.

Mình và Mèo Hoang ở trường quay
Thiết kế hoa văn trên kiếm của chị Giang – bạn cùng học Đại Học với mình
Tháng 4/2017, mình được cầm thành quả của anh Chế Thành trên tay
thực ra thanh kiếm rất nặng, khoảng 5-6kg
Quay trong rừng Cúc Phương

Ở rừng Cúc Phương có ba chuyện mình nhớ nhất. Chuyện thứ nhất là Mèo Hoang – bạn của mình đi giúp đoàn, làm việc quá sức và lên cơn sốt. Chị Trang make up phải lấy vòng bạc của mình đánh gió cho Mèo Hoang và cái vòng đó từ sáng loáng trở thành đen xì xì. Chuyện thứ hai là em Trọng diễn viên phải diễn một cảnh ngồi dưới mưa đêm. Lúc chứng kiến Trọng ngồi diễn và các anh tổ thiết kế mỹ thuật phun nước suối lạnh thẳng vào em, mình mới biết làm diễn viên rất vất vả không sung sướng như mình nhìn trên tivi lúc họ đi sự kiện, đi thảm đỏ. Diễn xong một cái, Trọng bật dậy người bốc khói nghi ngút và run lập cập vì rét, nghe nói sau đó về Hà Nội một cái cũng ốm luôn. Chuyện thứ ba là mình bị rơi chiếc điện thoại trong rừng, lúc đó điện thoại cũng hết pin vậy là chẳng còn đường tìm. Mình, Phương và mọi người cứ lục mãi trong các lùm cây gần đoàn, nhưng rừng là rừng mà. Sau đó mình còn phát hiện rừng còn nuốt mất một số đồ đạc khác của mình, trong đó có chiếc ô và bình nước yêu quý.

Quay xong cảnh Trọng ngâm nước mưa rét buốt, đoàn phim đóng máy và thu dọn đồ đợi xe đón về nhà nghỉ. Nhưng cũng phải đợi cỡ nửa tiếng, chúng mình ngồi xổm trên con đường nhỏ giữa khu rừng, chẳng có đèn đóm, chỉ có mưa phùn, một vài đốm khói thuốc, gió rét và tiếng nói chuyện rì rầm.

Trong rừng có vắt và muỗi, vì thế mỗi ngày chúng mình bôi rất nhiều dầu và kem bôi chống vắt. Khu rừng lúc đầu còn nhiều thú vị, sau dần, mình từ bỏ ước mơ lớn lên về sống trong rừng như Tarzan hồi bé (nhân vật hoạt hình ưa thích của mình). Chuyến đi cho mình làm quen với đội võ thuật, gồm có anh Nhật Anh (sư phụ) và một nhóm các em nhỏ cấp 3 (học trò). Anh Nhật Anh đóng vai tướng quân và phải cầm thanh kiếm nặng 5kg trên tay, đánh võ miệt mài cả ngày. Mình nhớ vào buổi đêm ngày quay cuối cùng, anh Nhật Anh đã cực kì mệt mỏi nhưng vẫn kiên trì diễn theo chỉ đạo của Phương. Đến mức mình không rõ là mặt anh bạc phếch là do make up hay là do đã quá mệt.

Một trong nhiều cảnh quay võ thuật trong rừng Cúc Phương
Làm việc trong rừng Cúc Phương

Mình chưa bao giờ vẽ đến phát khóc trước đó các bạn ạ. Nhưng điều đó đã xảy ra trên trường quay ở Trường Đại Học Sân Khấu Điện Ảnh. Chúng mình làm việc liên tục nhiều ngày không nghỉ, từ trên rừng Cúc Phương rồi về thẳng Hà Nội lúc 3 giờ sáng để quay tiếp trong hội trường. Ngày nào cũng từ 5 giờ sáng đến 1 giờ đêm hôm sau. Buổi sáng đoàn về đến trường Sân Khấu, mình nằm ngủ trên một cái ghế đá trong sân trường vì quá mệt còn Phương vẫn tiếp tục làm việc. Tỉnh dậy, mình tiếp tục hùng hục cả ngày, bê cái này, xếp cái kia, tối đến lại vẽ tiếp các tranh có trong cảnh quay tiếp theo. Hồi đó, mình chưa bao giờ phải đối mặt với một dự án lớn mà chỉ có mỗi mình mình vẽ như vậy. Kì cạch tô vẽ bằng mực đen đến 3 giờ sáng, mình vừa vẽ vừa khóc bởi vì mình chẳng biết có xong nổi trước khi chiếc xe tải đoàn quay cùng các thiết bị đến vào lúc 6 giờ sáng không.

Mình còn vẽ storyboard cho các cảnh quan trọng trong phim nữa

Cuối cùng thì dù chẳng phải là những kiệt tác, nhưng những bức tranh cũng hoàn thành và có mặt trong những cảnh cần thiết của phim, vậy là mình có thể thở phào.

Một bộ phim và rất nhiều kỉ niệm. Khi phim đóng máy, đó là sự giải thoát cho tất cả mọi người trong đoàn, trừ Phương. Bởi vì mọi người có thể nghỉ, nhưng Phương còn phải dựng phim để kịp nộp tốt nghiệp nữa. Cuối cùng thì vào ngày chiếu phim tốt nghiệp, Phương gầy đét và nhăn nhúm như một cái xác ướp, nhưng phim thì đã rực sáng trên màn ảnh lần đầu tiên rồi, ai cũng vui và phấn khởi. “Kẻ mộng mơ” đã tiêu tốn một lượng năng lượng khổng lồ của rất nhiều người. Làm phim là một trải nghiệm rất khác đối với một hoạ sĩ minh hoạ như mình. Dù không thể so sánh độ khó, độ vất vả nhưng vẽ một bức tranh chỉ cần một người, làm một bộ phim cần rất nhiều người. Rất nhiều người đó lại phải phối hợp ăn ý, bởi vì một phút bạn không ở đúng vị trí của mình, không làm tốt nhiệm vụ của mình, thì tiền đang đổ đi, công sức của những người khác trong đoàn đang bị phí hoài.

Khi làm việc trong một đoàn làm phim, mình thích nhất khoản đúng giờ, cực kì đúng giờ. Các chị make up bao giờ cũng là người xuất hiện sớm nhất. Và một điều mình thích nữa là: ai làm việc của người nấy, không xen vào chuyên môn của người khác, điều đó đã được tất cả mọi người tuân thủ một cách cực kì chính xác.

Sau khi Phương đạt thủ khoa, bộ phim chìm vào ngăn kéo bàn học hơn một năm. Cho đến khi nhà trường thông báo phim đã được chọn để tham dự Liên Hoan Phim các trường Châu Á tại Bắc Kinh vào tháng 10/2018. Dồn hết tiền kiếm được, chúng mình lên đường để được xem bộ phim đứng cạnh các phim khác trên trường Quốc Tế. Đứng giữa rất nhiều phim hay làm mình há hốc mồm, việc phim của bọn mình đoạt giải là một điều hết sức bất ngờ. Đến tháng 5 năm nay, nhà trường lại thông báo, “Kẻ Mộng Mơ” đã lại âm thầm đoạt giải. Lần này là Giải Nhất Liên hoan phim sinh viên Trung Quốc và khu vực Đông Nam Á.

Lên nhận giải – Phương bất ngờ tới nỗi quên không mặc bộ vest chuẩn bị trước vì không nghĩ mình được giải

Hai mùa hè đã trôi qua kể từ ngày mình quyết định tham gia làm phim.

Và “Kẻ mộng mơ” cũng đã trở thành một kí ức mà mình chỉ còn nhớ một số kỉ niệm đẹp về nó mà thôi. Tuy nhiên phim ngắn này đã đánh dấu một trong những quyết định bước ra khỏi vùng “comfort zone” – vùng an toàn của mình. Sau bộ phim, chúng mình có cùng quan điểm rằng: ba tháng làm phim chúng mình đã làm hết sức mình, vắt kiệt tất cả những gì chúng mình có, và rồi cũng học được nhiều thứ hơn vài năm bình thường chỉ đi học và đi làm.

“Kẻ mộng mơ” đã được tạo ra bởi những người mơ mộng. Mơ mộng nhưng phải đóng góp thêm vào rất nhiều tiền, nhiều đêm không ngủ, mồ hôi, nước mắt. Thế nên bây giờ rất khó để chê một phim nào đó, phải cân nhắc rất kĩ, bởi mình đã trải qua sự cực khổ để làm phim rồi. Đằng sau các thước phim là bao nhiêu điều khán giả không được trải nghiệm.

Đến bây giờ, nếu phải vẽ một cái gì đó mà mình không mệt đến phát khóc, có lẽ với mình thì mọi chuyện vẫn hoàn toàn ổn. Vượt qua được cột mốc “Kẻ mộng mơ”, chúng mình đã khám phá thêm được những tiềm năng mới của bản thân và trưởng thành hơn rất nhiều.